Nhậu Nhẹt

“Ba Cái Vụ” nhậu-nhẹt tùm lum nầy, nó có từ thời…xác ướp Ai Cập lận nha. Mà cũng…hỏng biết, uống-rụ nó mập béo gì, hể chổ nào có “người ta” là có rượu!? Bởi thế, trên thế gian, mỗi nơi, mỗi chổ đều có “thứ rượu cho riêng mình”… Như tây thì có rượu tây, tàu có rượu tàu, nhựt có rượu nhựt, nghĩa là “ai cũng có”. Còn “ta” hỉ???… Thì “ta” cũng có Rượu Đế, để “góp vui” với thiên hạ, vậy mới xôm tụ chớ?! Thậm chí có bộ tộc tên là Rục ở tuốt trên núi cao tỉnh Quảng Bình, cả bộ tộc…chỉ có ba bốn chục ngoe, thế mà mấy ổng cũng…cố gắng chế tạo rượu để uống! Mấy Ông Rục làm ra rượu, bằng cách chặt cây có thân giống cây dừa, cho cây nằm dộng đầu, để cho nước…trên đầu cây tự chảy ra cái “đồ đựng” đương bằng lá cây, rồi bỏ “một ít” vỏ cây, lá cây vô đó, nên khỏi cần…nấu nướng gì ráo và chỉ ngồi chờ. Chịu khó chờ vài ngày cho nước nổi bọt là “coi như”…có rượu uống được rồi nè.sai_gon_xua_quan_xa_02_1920

Uống in ít “cho thơm râu” thì tốt, chứ Rượu Rụt mà uống nhiều, tuy “nhẹ đô” nhưng nó cũng say…rụt-rả tấm thân, tới độ chỏng gọng cắm đầu cắm mỏ, chớ hỏng vừa!!! Chịu khó canh me vài bửa, thế là có rượu để nhâm nhi, thì còn gì…để nói hong nè?! Chưa kể mấy ông thượng cao nguyên trung phần cũng có Rượu Cần nửa đó. Rượu Cần, chỉ “cần” đổ nước lạnh vô hủ, rồi chu mỏ “núc” bằng cái Cần, rồi nuốt. Rượu Cần, khỏi “cần” nấu nướng gì cho lôi thôi, tốn củi, lại mất thì giờ!

Thế thì, nói về rượu, nó còn “có” cái gì, để…tỉ-tê thêm nửa hôn nè? Sao hỏng còn chớ, còn nhiều nửa nè: Người nước khác, người ta “cất” rượu, rồi cũng “chế” luôn cái chai để đựng rượu. Còn người nước ta, nấu Rượu nhưng không thèm tạo cái chai để đựng, ngộ vậy đó. Cũng bởi ta…chê chai nhỏ, nên ta đựng rượu trong cái Chình bự tổ chảng! Đó là Chình Rượu, thì quả là ông bà xưa…cao kiến hết mức rồi… Nhưng mà, cái họng Chình nó bự chà bá, làm sao…kê miệng uống cho đặng?! Cho nên phải mất công “nắn” thêm Cái Hủ, để “chiết rụ ra” gọi là Hủ Rượu.

Nhưng mà Hủ Rượu có cái miệng rộng chè bè, thì miệng mồm nào uống thấu?! Cũng…cho nên, lại phải “chế ra” Cái Nhạo nho nhỏ, để “rót” rượu cho gọn… Cái Nhạo đó gọi là Nhạo Rượu, Nhạo Rượu lại phải có cái quay uốn cong cong, để ngón tay móc vô đó rót rượu…cho nó trịnh trọng, gọi là Quay Nhạo…mới thấy Nhậu-Nhẹt mà cũng công phu mắc ớn?!

Lưu ý là hỏng ai lấy Nhạo Rượu để đựng trà, nên hỏng có cái Nhạo Trà nào!!! Có Nhạo Rượu rồi, rồi hỏng lẻ, uống rượu tại…cái vòi Nhạo, ai uống hàm hồ vậy? Do đó, lại còn phải…kiên nhẩn, bỏ công chế thêm cái Chung để uống rượu. Chung nầy tròn, có cái đít bằng, nó bự bự…cở con mắt của con bò, nên gọi là Chung Mắt Bò, Chung nầy trơn, hỏng có quay cầm và chỉ đựng rượu mà thôi. Còn đựng trà là cái Tách Trà, Tách phải có cái quay…thế mới rối cho… Nhạo và Chung Mắt Bò phải là màu men trắng, hình vẻ màu xanh…mới chịu!!!

Mà nè…hồi xưa, coi vậy, mà…Mấy ông nhậu Đế, mấy ổng “lớn họng” lắm: Rót rượu đầy Chung Mắt Bò mà hả họng trút vô, thì rượu nằm…chật họng, nhưng cũng nuốt gọn nghe cái ót, hỏng nhợn. Về sau, con cháu “bé miệng”…bởi…là nếu “múp” hết rượu trong Chung Mắt Bò, thì thế nào cái họng cũng bị…tình trạng đầy rượu, khó nuốt cho trôi, gọi là “quá hớp”. Quá Hớp là rượu nằm chật họng, nên khó ém, nuốt vô ẩu…bị sặc, gọi là Sặc Rượu! Sặc Rượu…thấy rất kỳ cục, nó làm như mình ham ăn ham uống, nên…mắc cở lắm! Do đó, hai tiếng Quá Hớp, nó phát-sanh từ “vấn đề” Nhậu-Nhẹt mà….chết tên.

Nhạo Rượu phải rót rượu ra Chung Mắt Bò thì mới “trúng phép”, rắc rối…cở đó đó. Nhậu-Nhẹt mà cũng…nhiêu khê dử tợn…thấy ớn quá hén?! Chưa kể, nhậu nhẹt mà nói năng lợn-cợn, rồi còn thêm tánh…lèn-èn, hay đưa đẩy nửa, thì sẻ bị mấy ông già xưa bắt lổi, nếu bị vậy…hoài, thì khó sống đời lắm nhen. Trào tây…thì có Rượu Tây. Sau đó “rượu tây” được sản xuất tại Hảng Rượu Bình Tây, vậy thì…cũng là Tây, nhưng tây mà ở bên nầy…Chợ Lớn! Rượu tây đựng trong chai 750cc. Chai Rượu lại có nhiều kiểu, nhiều hình thù…để con nít nó mê, nó đựng cá lia thia. Lúc ấy ở Saigon có hảng BGI làm la-de hiệu Con Cọp với Bia 33…két cây. Hảng BGI có làm…thêm nước ngọt, tên là Xá-Xị, đựng trong chai 250cc. Ơn trời…Chai Xá Xị có dung tích đúng 1 Xị…y như trong kinh ta bà ha lu-linh.

Còn…khổ nổi, rượu đế đựng trong Hủ, nhưng dân nhậu, thì đong bằng Xị!!! Như thế, chai rượu tây 750cc, nó…cú-bồ rượu đế, bởi chai nầy đựng đúng 3 Xị. Xí xọn “cái vụ” tên Ba Xi Đế. Quán bán rượu, đựng Rượu Đế trong Chai Rượu Tây, có dung tích là 3 Xị Dân nhậu gọi “chai đó” là Chai Ba Xị, như vậy, cái tên Ba Xi Đế…bị lộ rồi. Thiệt tình, nhậu nhẹt gì mà…so le, lòng vòng, phiền phức, khó tính toán quá đổi… Còn bổn…tánh của dân nhậu (?!) thì hay…khoe nhậu và “thường” nói như sau:

– Bửa qua 3 thằng tao “mới” húp sạch 2 “chai ba-xi-đế”…mà say bò càng.

– Còn mầy, ôn con…chơi mấy “xị”…thì đi tong, vậy mậy?

Tóm lại “danh từ rượu” Ba Xi Đế và Xị Rượu là do “bợm nhậu” đặt tên đó đa…

Đã viết…lòng vòng như trên rồi, nhưng còn ái nái sợ chưa thông, nên…viết nửa. Đặt tên vậy, ý là, để “mấy-dả” so sánh tữu lượng của nhau, rồi còn để “nổ sảng” cho…người phàm nào ít nhậu, để nghe…cho thất kinh mấy dả chơi… Là bởi hể nhậu, là cứ nói nhậu “tòn-là-mấy-xị-không-hà”! Tới đây, xin nhắc lại…lần nửa, để cho nói thông, cho dể…hình dung: Chủ Lò Rượu nấu xong, đem bỏ mối cho Quán Rượu. Vì chỉ có vỏ Chai Rượu Tây….do dân mua ve chai đi gom, bán lại cho quán. Nên Chủ Quán đựng rượu đế trong chai Rượu Tây = 750cc Đồng thời hảng La-de BGI có bán nước ngọt tên Xá-Xị = 250cc. Cho nên chai Rượu Tây đó, còn gọi là Chai Ba Xị. Do đó, khi dân nhậu “kêu 1 lít” thì chủ quán phải “tìm cách” bán rượu cho mấy ông thần men “đúng 1 lít”.

Muốn bán “đúng 1 lít” thì bán Chai Ba Xị hay “đong ra” 3 Chai Xị. Rồi thêm 1 Xị nửa, thế là bán “đúng 1 lít”…cho mấy ổng vừa lòng!!! Vì nhậu “từng xị” nên mấy ổng nói “tòn-là-mấy-xị”…là vậy. Còn khi đi đám giổ, thì dân nhậu đi đám bằng rượu và vì chỉ có “chai 3 xị” nên nói: – Chủ quán (bán) cho “qua” Chai Ba Xị Rượu Đế…để tao đi đám coi na. (khi mua nói rỏ là Chai Ba Xị Rượu Đế để quán khỏi bán lộn chai Rượu Tây) Sau nửa, nói tắt: – Bán cho Chai Ba-Xị-Đế… Sau nửa bỏ dấu nặng (.) để nói cho suông, thì thành: – Bà chủ, cho…Chai Ba-Xi-Đế…nửa coi…

Nói “vòng vo tam quốc”…cù nhầy, chứ thiệt ra, gút lại là vầy: Chai Xá Xị = 250cc gọi là Chai Xị Chai rượu tây = 750cc gọi là Chai Ba Xị Chai Ba Xị đựng Rượu Đế gọi là Chai Ba Xị Đế =>>> Chai Ba Xi Đế (bỏ dấu nặng) Cho nên nói “uống Ba Xi Đế”…cũng là uống Rượu Trắng. Còn Chai Xị đựng rượu đế gọi là Một Xị…


Về Xị Rượu Đế, nó còn…chuyện như vầy nửa: Thợ nhậu…phe ta, thường nói “nhâm-nhi-ba-xi-đế”, chớ hỏng ai nói “uống đế”. Bởi “uống” là uống “ồng ọc” như trâu uống nước thì…tốn rượu quá, chịu sao thấu?! Do đó, mấy ổng chỉ “đơn giản” là ngồi nhâm-nhi, lai rai…ba xi đế thôi!!! Thế mà nhè…dựng trên bàn chai Ba Xi Đế bự chần dần trước mặt…giống cây trụ đèn, thì ai…mạnh rượu, cũng thấy…ớn-ợn bà ơn, muốn dội tạc-đạn hết ráo!!! Do vậy, kêu chủ quán rót rượu ra chai Xá Xị cho…thấy nho nhỏ, để “vô” cho ngọt. Từ chai Xá Xị đựng rượu đế, thì sanh ra tên Xị Rượu hay Một Xị…là vậy! …

Vậy mà, ra quán “nhâm nhi” rồi về, bợm nhậu hay khoe: – Ba thằng tao chơi bứt “3 chai ba xi đế”…ngon hong nè? Thì…phe ta, coi chừng, nhậu “ba chai” đó, là “3 chai 3 xị” chớ hỏng phải Ba Lít. Gì hỏng biết, chớ dân nhậu…mấy ổng, ham nổ bà cố =>>> hở là nổ, hở là nổ!!! Chưa kể…mầy thằng chả (bạn tui) nhậu vô, ưa “nói trây” mắc ớn, đã vậy còn đặt điều… nói dóc, rồi còn nói sang chuyện tiếu lâm, nói…tả là hùng binh…(nhờ vậy…mới có tí “bổi” để viết bài….hìhì)…

Dân nhậu cũng ưa mần thơ tại bàn nhậu: Bài thơ nầy “lu-chiền” tùm lum, đây là bài thơ đó:

THƠ XỊ

Xị thứ nhứt…..giải tỏa cơn sầu.

Xị thứ hai……mủi chảy đầy râu.

Xị thứ ba…….ngồi đâu ngủ đó.

Xị thứ tư…….cho chó ăn chè.

Xị thứ năm….ai nói nấy nghe.

Xị thứ sáu……làm xe lội nước… …???…(còn nửa, nhưng hỏng nhớ đủ)…hì hì…

Lò rượu, thì nói nấu Rượu Đế, khi uống, mấy ổng nói là Uống Rượu Trắng… Bởi vì rượu nấu ra nó trong vắt, hỏng có màu gì ráo. Còn “cái vụ” tại sao kêu Rượu Trắng là Rượu Đế thì…coi tiếp sau đây: Nói trúng trật chưa biết, nhưng nói cái đã, trúng thì tốt, còn trật thì thôi…hìhì: Chử Đế có lai lịch…của nó, đại loại: – Tao phá, má tao “quýnh” 1 roi, tao hỏng sợ… – Mầy ngon he… – Nên má tao “đế” thêm 3 cán chổi lông gà, tao sợ thấy mẹ luôn! Ở bàn nhậu Rượu Trắng, hồi nẩm, lớ quớ xảy ra cớ sự: – Sao tới trể vậy mậy??? – Dà dà…tại bị… – Tới trể thì tao “đế” cho mầy 1 lượt 3 ly tại chổ nè, uống coi…(hỏng nói phạt) – …ca cái cái…cái.. – Mầy còn…ụ-ự hả, tao “đế” thêm 3 ly nửa bây giờ!!! Hay là…dằn mặt: – Mầy còn ăn nói lợn cợn nửa, muốn tao “đế” mấy ly, mới tởn??? Như vậy, nếu có gì sai quấy trong bàn nhậu, thì cứ Rượu Trắng mà “đế” mới xong. Do đó, Rượu Trắng mới có tên Rượu Đế…(?!) Nên cứ…viết bài nói đại cho trôi như vậy, để…có cớ viết tiếp…!!!

Tới đây, mạn phép “nói nhây như mấy ông nhậu đế” cho dể mường-tượng…thêm: Người trồng thuốc (hút) thì gọi là Thuốc Cái (để phân biệt với Thuốc Chồi) còn Người Hút thì nói là Hút Thuốc Rê, nhưng sai con cháu ta tiệm mua thì nói…khác: – Ra tiệm “lấy” (mua) cho tao khúc Thuốc Gò (hay Thuốc Bánh) Phải nói Thuốc Gò (Thuốc Bánh) là để con nít khỏi mua lầm thuốc Long Khánh (thuốc Long Khánh xấp thành khuông vuông, vàng khè, hút vô, thấy nhẹ…hửng) Úi chà…nội cái chuyện thuốc hút thôi, nó cũng….rối beng vậy đó. Còn về Rượu Đế, thì kêu tên lung tung xà bèn hơn nửa, nói lớ quớ, hỏng hiểu đặng: Lò nấu rượu thì nói Rượu Trắng (để phân biệt với Rượu Nếp Than). Còn người uống thì “biểu” con cháu ra tiệm mua Chai Rượu Trắng…

Nói mua Rượu Trắng là để khỏi phải mua lầm Rượu Ngâm…ở quán bán rượu. Rượu Ngâm là rượu được Ngâm với sâm, nhung, cao hổ cốt…vv…để uống cho nó bổ tì, bổ vị, bổ…tòn-thân, để “hầu” mong “tráng kiện” cái thân già. Gọi là Rượu Bổ. Còn Ngâm Rượu là rượu ngâm chung với mật gấu, bao tử nhím…vv…là loại rượu uống Để Trị Bịnh, như bịnh nhứt mỏi hay phong thấp gì đó, nên gọi là Rượu Thuốc. Còn rượu ngâm Cây Thuốc, nhưng “không được uống” gọi là Thuốc Rượu: Thuốc Rượu dùng để bóp cẳng…cho ngựa bị té què giò, gọi là Thuốc Bóp Ngựa. Hay là Thuốc Rượu để mấy ông thầy dạy vỏ trị trặc chưng, vẹo tay cho học trò. Còn mấy ông chơi gà nòi thì “tẩm thuốc” cho gà, gọi là Rượu Bóp Gà…

Thuốc Rượu kể trên đều Không Uống Được, chỉ để thoa và bóp ngoài da!!! Bởi Thuốc Rượu được ngâm những loại cây độc, lại “kỵ” với nhau, uống vô là Tử: Nhị Sang “kỵ” Mã Tiền nhưng 2 loại nầy đều có trong rượu trị sưng, trặc… Lưu ý: Sương Sâm không nên pha Mật Ong để ăn, bởi vì… Nếu, biết đâu chừng, coi chừng…con ong hút mật bông Mã Tiền để làm ra Mật Ong, mà Mã Tiền thì “kỵ” Sương Sâm. Do đó, không nên ăn chung Sương Sâm với Mật Ong là vậy, chớ hỏng có gì lạ.

Hồi đó… Thanh niên trai tráng “khổng có” thằng nào dám uống rượu (đế), bởi còn trẻ mà uống rượu, thì người ta…hỏng dám gả con gái, cho…cái ngử rụ-chè be-bét!!! Tuy nhiên… Khi tới trung niên, khi có con lớn cở 15-17 tuổi, thì mấy ông già…xúi:

– Con cái mầy lớn rồi, mầy nên “tập uống rượu” để “ngồi xui” chớ mậy.

Hồi xưa cho tới bây giờ: Mấy ông già xưa chỉ dùng Rượu Trắng ở Khai Trầu Rượu để làm lể, Rượu Trắng đựng trong Cái Nhạo, để rót rượu ra Hai cái Chung Mắt Bò, chớ ít khi dùng Ly. Mấy ổng chỉ dùng Rượu Trắng cho Lể Lạc, chớ không bao giờ dùng “rượu ngâm”. Vì nó…ngâm, nên có màu vàng sẩm…Cho nên… …?!…hỏng hiểu tại sao không dùng, bởi…rượu nào cũng là rượu??? Hỏng dám đâu!!! Rượu (ngâm) Thuốc là rượu để trị bịnh…gì đó. Và chỉ có “người bị bịnh” mới uống Rượu Thuốc mà thôi…

Thời gian dần trôi… Vì muốn lời nhiều, người ta pha thêm cồn hay chất gì đó nửa, nên rượu trắng bị Đụt, rượu Đụt có màu…nước cơm vo, đó là…là rượu bị pha rồi đó, coi chừng…!!! Do vậy, muốn lấy vải thưa che mắt…bợm nhậu, người ta “ngâm” chuối cao nướng cho vô chai rượu, để rượu có “màu vàng mạc-ten” ngon lành, là…ăn gian thợ nhậu. Sau đó nửa… Qua biến đổi của thời gian, người ta muốn sống “kéo-dài” tới hơn 100 tuổi… Muốn “kéo” vậy, thì phải ngâm…tùm lum thứ trong rượu: Nào là Rắn, Bù-Cạp, Bìm Bịp núi, Cắc Kè bay…vv…để uống ”cho nó bổ”… Rượu Bổ mà áp nhau cưa sạch hủ rượu 1 lần, thì…Bổ Ngửa hết ráo…hì hì…

Đặc biệt trong “ngôn ngử rượu” có nhiều câu để chỉ “trạng thái say” của mấy ông thần men, mà trong Tự Điển…hỏng dám ghi: Sau đây là “lụm-lặt” bậy bạ vài câu, để “chiêm ngưởng”…nghe phát mệt chơi. Thuở đời nay, ăn nhậu gì mà: Nhậu cúp bình thiếc. Nhậu huỷnh càng cua. Nhậu lầy… Nhậu chưn nam đá chưn xiêu. Nhậu lết bánh. Nhậu tới “xuồng chìm tại bến” mới chịu…(đó bà tám!!!) Nhậu không sai, không về…(thiệt là hại bồ, say rượu mà đi về…ý ẹ…) Say chỏng gió. Say bò càn. Say thấy mồ tổ… …vv… Còn một câu, ổng “nói tắt” thôi, ai nghe là biết ổng nhậu “tới đâu”, khỏi bàn: – Bửa qua, tao “chèm nhẹp”. Nhậu mà tới “chèm nhẹp” thì…khỏi tả, ai cũng biết…thế, là thế nào rồi!!!

Cũng trong Bàn Nhậu: Tất cả chuyện Tiếu Lâm để đời, đều thoát…thai từ cái bàn nhậu trời gầm nầy. Mấy ổng nhậu “chèm nhẹp”, vậy mà mấy ổng hỏng dấu đó nha, khổ-ghế… Mấy ổng cứ “nói hoài” ý là để cho mấy tay nhậu khác…rung rinh, xám hồn chơi… Đặt biệt, đừng ai…hòng “khi dể” dân nhậu nhen, nguy hiểm lắm, hảy coi chừng. Vì mấy ông thợ nhậu dử dằn, đều có “thế vỏ” danh bất hư truyền vắt vai!!! Đây là thế vỏ khó học, khó theo. Đó là “thế” Vắt-Lổ-Tai. Thế vỏ nầy rất là bí hiểm…ai nghe cũng phát sợ luôn. Thế vỏ nầy vẩn-đang-còn lưu truyền trong dân nhậu, ai yếu yếu, nên cẩn trọng! Thế vỏ nầy là độc quyền của môn phái nhậu lầy.

Lục lâm sáng xỉn chiều say. Môn phái lục lâm nầy, chỉ cần sử dụng lổ tai…là hạ đối thủ tại bàn nhậu. Ông thần men nầy, có lẻ “vắt rồi” nên khoe: – Bửa qua, tại quán bà Sáu, tao…vắt lổ tay thằng Tèo Lự, tụi bây tin hôn?! Lổ Tai ông cố đó, mà “vắt được 1 thằng”…hì hì…thì quả là…lổ tai tề thiên. Tóm lại thế vỏ quái chiêu nầy nói thì dể, nhưng “thi hành” thì hơi…bị khó, bởi: Một khi ”nai chạy vạt móng, thì chó cũng lè lưởi”…thở hỏng ra hơi: Khi thằng nầy nghẻo thì thằng kia cũng bò càng, ngóc đầu hết nổi, ói tùm lum!!! Cũng trong “thế giới nhậu” còn nhiều “cái” dị kỳ ôn nửa, nhưng hỏng dám khui ra… Vì sợ cái thế Vắt Lổ Tai của mấy ổng. Má ơi, vỏ gì mà nghe là ế-cùm-cum luôn! Nói…nhây như vậy, thế mà cũng chưa hết “chuyện rượu” đâu đó: Bên tây bên u người ta “ủ-rụ trong hầm dưới đất” có khi lâu tới dăm ba chục năm… Con bên ta ”thì có”…có “rượu chôn” gọi là Hạ Thổ Bách Nhật. Tây tà thì…để dành tới mấy mươi năm, nghĩa là: Ông nội ủ…cháu nội uống. Còn ta, thì…chỉ “đợi” 100 ngày, là…đào-rụ lên, nhâm nhi cho…phỉ chí!!!

Rượu chôn nầy, mấy ổng nói, uống vô, nghe nó “đã chỉ” lắm…(?!) Người ta “ủ rượu” tính chục năm… Còn ta, ta “chôn rượu”…được 3 tháng 10 ngày, thì uống-được-rầu! Ổng chôn rượu, mà sợ…quên ngày…xời xời… Ổng nhè ghi ngày chôn rượu trên cây cột cái…để dòm hàng ngày, cho chắc cú! Đã vậy, còn…khoe cho “bạn hiền nhậu” biết rằng, mình vừa Hạ Thổ hủ rượu ngon. Do vậy, “bạn hiền” tới chơi, mà bạn cứ “nghía” lên cây cột, để tính ngày dùm!!! Khi gần tới ngày thứ 100, ổng…thông tin cho bạn nhậu, để mấy ông kia…lo mồi! Đúng ngày đó, tháng đó, ổng chỉ cần “hú một tiếng”…thì thì…dân nhậu =>>>… Lủ khủ bảy tám cha, cười hì hì, xách mồi tới liền, rồi hối thúc gia chủ ra đào hủ rượu. Thế là…mấy ảnh, quất tanh banh hủ rượu “bách nhật” chỉ 1 buổi là sách nhách. Úi chà…ngó qua ngó lại…hết bà nó rượu, mấy ổng mới than:

– Úi chời…chờ rượu quá lâu, vậy mà “mới đó” mà hết mẹ…nó gồi?!

– Chôn có 1 hủ thôi he?!

– Thế thế ”chờ” hạ thổ làm con mẹ gì, cho lâu vậy mấy cha…hehehe…

– Ờ ờ…hí hí… – Chờ gì…thì tao hỏng biết, tao nói…>>>…

– Nói đi… – …hehehe…tao “chờ 3 tháng 10 ngày” nghe mệt cầm canh(?!)

– Khửa khửa khửa…

Chàng Hiu 374 

Comments

comments

You May Also Like

%d bloggers like this: