Nắng Trong Ta

Tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ tôi trở về đây, thành phố biển có rất nhiều khóm muồng hoa vàng nghệ.

Buổi chiều rời xa ấy, cũng muốn làm dáng một chút, bắt chước cổ nhân để không ngoái lại. Rồi rốt cuộc cũng chẳng thể nào không nhìn lần cuối khu thị tứ có dáng vẻ như cam phận dịu dàng của một tiểu thư tỉnh lẻ, bên ngoài khoác từng mảng mệt mỏi buông xuôi, pha lẫn chút gì đó hoang mang hy vọng. Một thị tứ xôn xao trong nỗi buồn tênh câm nín.

Theo từng vòng bánh xe lui, theo từng câu ca chênh chao của bài Năm trăm dặm, theo từng cây số dần xa cái nơi chốn mà tôi vẫn băn khoăn liệu mình có để lại đấy trái tim côi, điều ghi nhớ nhiều vẫn là về sắc nắng. Nắng muôn mặt, nhiều cung độ. Nắng có thể chìu theo tâm trạng ta, mà cũng có thể đối chọi một chút như để tự khẳng định. Vừa tưng bừng hân hoan thật chân thành ủ ấm khi ta ngước mặt để hít đầy gió biển, ngay sau đó, chỉ cần qua góc phố bên kia, nắng có thể đay nghiến vai áo sờn da. Ta có thể rảo bước nhặt một chút để nhanh chóng đến đoạn đường có những tàng cây nhưng nắng chẳng dễ buông tha. Tuy nhiên khi ta tự vỗ về nhẫn nại, thì kìa, vừa qua cái talus kè đá nhà ai, nắng bỗng chùng xuống, thật ngơ ngác như chưa bao giờ quấy phá.

Màu nắng ấy, nếu dịu đi và buồn bã thêm một thoáng, sẽ là màu nắng đồng hành với ta qua vài khúc quanh, dẫn vào ngõ nhỏ đìu hiu nơi em ở. Vừa thật ồn ã đấy, chỉ cách chục bước chân là nắng sẽ ủ ê trên rào giậu bụi, sẽ biếng nhác trên lối đi bê-tông hóa thật vô duyên, đến mức con gà không muốn gáy buổi trưa, và con chó nằm phơi không buồn ngẩng lên nhìn khách lạ.

Câm nín suốt hai bên con dốc nhẹ ấy, là nhiều ngôi nhà mà ta không hiểu là phía sau vẻ ngái ngủ kia có những linh hồn nào. Chưa đến mức ảm đạm, nhưng lũ tường vôi đậm nhạt kia vẫn không thể kết hợp được với mớ lá khô queo quắt trơ gân trên đường, nhằm dấy lên chút hứng thú biết đánh lừa. Ta cứ như muốn lột tách từng lớp nắng ra, hòng tìm một thoáng dịu ngọt dỗ êm cơn khát.

Sự dịu ngọt ấy xuất hiện thật đột ngột, ngay sau khúc quanh dẫn vào chỗ của em. Như vô tình bước chân vào một thế giới song song, ta ngỡ ngàng trước nắng màu mật ong, đậu trên mỗi lá cây sứ đại, dát từng lớp mật thật dầy đến mức gần như muốn đọng giọt ở đầu cành. Ngay cả khóm rêu biếc đang ẩn núp giữa khe đá cũng phải rùng mình vì sung sướng.

Chỗ của em không có thời gian. Bao lần chạm ngõ, bao lần ta đặt chân lên các phiến lát, lũ đá xanh vẫn dường như đóng một đoạn kịch vô tri để ngụy trang thần thái. Không có thời gian, không có tiếng động, mà nói đúng hơn, đó là một biển cả những tiếng động không ngừng của vô thanh.

Bao lần tôi đến, cửa nhà em hình như không bao giờ chốt. Khung gỗ hồn nhiên ấy dường như không có cánh cửa. Cứ mặc nhiên bước vào, đừng do dự, thì nắng sẽ nán lại ngoài sân. Ở chỗ em, cũng như em, đồ vật dường như không có tuổi. Cái bàn nhỏ xíu màu nâu lục gần cửa vẫn đứng đấy im lìm, cố gắng che giấu chút đon đả chấp chới khởi lên. Đừng nấn ná gì cả, hãy bước tới bên kia, nơi đóa cúc vàng duy nhất ở độc bình đang điềm nhiên vàng óng trong vùng nhạt nhòa sáng tối. Cúc cho ta loại ánh sáng vĩnh tịch, không đến từ đâu cả nhưng hiện diện muôn nơi. Thật giản dị, không chút cố gắng, chẳng mời ta nghĩ suy gì, cúc cứ nghiễm nhiên vàng trong khoảnh khắc thiên thu ấy.

Nang trong ta 2Không chừa thời cơ cho ta mê muội, một mùi gì đó nhẹ nhàng, thâm nghiêm yểu điệu như mùi trầm len khẽ, nhưng cũng không quá tôn nghiêm khiến ta e dè chiêm ngưỡng. Lẫn vào đấy là một chút hơi trần thế, thật thiết tha im ắng, nép mình thật kỹ chẳng muốn khuấy động, rất mượt mà nhưng cũng không thể không làm vướng tâm tư. Giống như cái đôn bé nhỏ cũ kỹ kia, tuy khôn khéo thu mình giữa bộ xa-lông to lớn mộng mị, nhưng vẫn bất chợt níu lấy chéo áo của em, nếu em không chú ý. Vài sợi hương trần thế nọ là mùi tóc con gái, mùi áo của em.

Bao lần tôi đến, vẫn hương tóc ấy, vẫn mùi áo, vẫn màu áo ấy, tím thật khẽ, pha chút xanh đen, phủ lấy vai mềm, vừa đủ để đón nhận mớ tóc xòa hờ hững. Những lần tôi đến, em vừa xuất hiện ở cuối phòng, gần ô cửa sổ nhỏ, quay nhìn tôi thật chậm, khẽ mím làn môi mọng, chẳng thốt lời nào, dành tất cả phần nói năng kia cho đôi mắt. Thời gian có lẽ cũng bất lực với tia nhìn ấy: một chút đón chào, một thoáng dửng dưng, hai sợi trách móc, vài giọt ủ ê thật đàn bà, một khoé ngơ ngác rất con gái, tất cả được trộn lẫn nung nấu bằng nhiệt lượng hồng hoang.

Mong em đừng cúi đầu làm gì, sẽ khiến ta bâng khuâng, bao lần tự hỏi đó là sự trở về hay chỉ là lần thăm viếng.

Trở về lần này, ngõ vẫn nhỏ nhắn im lìm trong mớ nắng xế bất định. Tôi biết, rồi những chiếc lá sứ đại vẫn sẽ được dát đều mật ong vàng lịm, rồi khe rêu biếc vẫn sẽ rùng mình thật liêu trai, và các phiến đá lát vẫn sẽ giả vờ trơ ra, quay mặt vào vĩnh cửu. Khung cửa kia vẫn sẽ không là quan ải, cúc trong lọ vẫn thản nhiên vàng, chỗ của em vẫn thách thức thời gian. Nói đúng hơn, cho dù không trống vắng điều gì, chỗ ấy vẫn sẽ nhẫn nhận mọi thứ thật chan hòa trong cơn bất biến.

Thế đấy. Lách qua khung cửa trống, tôi đồ rằng một lần nữa, mình sẽ chân thấp chân cao trong tâm thế tự hỏi liệu ta là khách viếng hay là kẻ quen thuộc trăm năm, khi tất cả mọi thứ vẫn luôn yên vị tịch liêu.

Sun Yata

Comments

comments

You May Also Like

%d bloggers like this: