Nam bộ nói tháng 10 “mưa thúi đất”

Ba của con gái kể rằng hồi ba còn nhỏ, nghe mấy ông già Nam bộ nói tháng 10  “mưa thúi đất”. Nhưng ba cũng nói thêm là việc này tuy ba có chứng kiến, lúc ông còn trẻ, chứ những năm sau này chẳng thấy mưa nhiều. Hoặc là có mưa ở đâu đó, chứ ở đây thì quá ít mưa.

Chính vì vậy mà suốt cả tháng 10 này, đặc biệt là chiều nay, vào khoảng cuối tháng, khi trời vần vũ và nặng nước, con gái lại ra khoảng trống ở sau nhà để ngóng mưa với ba.

sai-gon36-giaoduc.net.vnRót cho ba một ngụm trà đặc, cô lại rót cho mình một ngụm. Bạn bè đồng nghiệp thường nói giỡn rằng con gái còn trẻ mà ghiền trà đặc là con gái vừa hâm vừa khó tính. Nhớ lại, cô mỉm cười. Rồi lại tắt ngay nụ cười để nhìn lom lom con ễnh ương vừa xuất hiện phía sau tượng một con ếch bằng đất nung tráng men Bình Dương xanh và lục. Có khó tính hay không, sẽ xét sau, nhưng cô đủ hâm để ngồi hàng giờ mà quan sát loài lưỡng cư.

Phần đuôi căn nhà cô cũng được nhiều thuận lợi. Mới về ở chưa lâu, cô đã khám phá ra điều này. Theo quy hoạch, mỗi hộ phải xây tường bít phần đuôi nhà lại. Nhưng hiện nay vì dân cư còn rất thưa thớt, nên chưa ai xây, chừa lại sân sau thông thoáng mát. Thuận lợi là sau nhà có một rừng trúc xanh mơn chạy dài hết cả phần đất phân lô bán nền.

Thuận lợi nữa là những buổi chiều vắng, mát, và êm như thế này, cô có thể ngồi nghe muôn vật thầm thì màu tím. Nghe mà chẳng cần lắng. Chứ không phải như ba nói “có bao giờ con lắng mà lại không nghe?”

Thuận lợi kế tiếp là ngay sau tiếng kêu của con chim gì chao chác nhói lên, là y như rằng gió sẽ thổi luồn qua thật thâm sâu, dậy mùi đất mát. Buổi chiều đang vừa mới viễn tuyệt như thế, như thể nghe được bụi nhỏ chuyển mình, thì bỗng chốc đã sung mãn với bao âm thanh rộn rịp, đến theo từng lớp, như là sóng biển từ xa.

A, cuối cùng rồi mưa cũng tới để chìu lòng chiều tà chừng như muốn lạnh lẽo một tị. Lá trúc của khu rừng trồng này càng xanh hơn. Con gái rót cho ba một ngụm trà nữa, đặt cái bình tích mẻ nắp xuống bàn nhỏ, rồi nhướng mắt, cố nhìn xuyên màn mưa bụi, muốn thấy tận phía bên kia rừng trúc. Cô hỏi ba: ở mút rìa bên kia, khi không còn trúc, thì bên đó là gì. Bạn bè bảo cô hâm là bởi những câu hỏi vớ vẩn như thế.

Mưa bụi thành mưa hạt. Những hạt nặng đè cong lá trúc, rơi xuống lá thấp hơn, rồi lá thấp hơn nữa. Những con vật bé xíu nào may mắn được gốc trúc che chở thì không bị mưa làm hề hấn gì, chỉ được mát mẻ thôi. Chúng cứ mặc kệ, thậm chí vui vẻ với mưa sa. Trong khi đó, những con nào một mình, lại ở chỗ không có tán trúc thì không thể. Bị hạt mưa nặng rơi trúng mõm, con ễnh ương giật mình đau, lùi lại hai bước.

Một lúc sau trông hắn thật thảm thương bởi mưa đã lớn hơn nữa, nước cuộn thành dòng, đậm màu vữa và đất, toan cuốn hắn theo luôn. Hắn định leo lên khối đất nung tráng men, nhưng không thể, vì lớp men trơn trợt. Hắn rơi tòm xuống dòng chảy và chới với, may sao vướng vào phần nổi của cục gạch ống nhô lên từ con đường mòn. Ráng hết sức bám vào đấy leo lên, rồi ngồi chịu trận dưới mưa, nom thật thê lương. Những con vật khác ở dưới tán trúc đã yên vị trên chùm rễ chắc chắn, dường như đang điềm nhiên quan sát ễnh ương mà không bị mưa làm phiền chút nào.

Dòng nước đục ngầu vàng nâu nổi bọt giờ đây đang tải những bông hoa rụng từ giàn mướp nhà ai. Con gái ngồi ngắm mưa cũng không biết tại sao bông mướp trôi từng nạm từng nạm rất đông đảo, nhưng lại làm cho lòng cô cảm thấy cô đơn đến như vậy. Cảm thấy tiếc nuối điều gì mà không biết rõ là điều gì. Hơi bất an một chút mà chẳng biết tại sao bất an. Chung quanh cô đều là bạn bè thân thiết.

Gần nhất là ba, rồi là chiều tím, rồi là cơn mưa, rồi là bông mướp, kể cả ễnh ương, kể cả khung cảnh nhá nhem tối. “Hello darkness my old friend, I’ve come to talk with you again…” Nếu là vài năm trước, cô đã lặng lẽ ứa lệ trong hoàn cảnh ấy, một mình. Về sau, cô tập dửng dưng. Ngay thời điểm này, cô cố tình chuyển chú ý sang miếng phân nửa còn lại của tấm ngói cong, đang làm nơi trú ẩn cho con dế nhủi. Mớ lá môn, hay lá gì đó, vẫn gục gặc trong mưa. Mưa tháng 10 trễ nãi vẫn như khắc khoải một chút, trông ngóng một chút, hứa hẹn viễn vông điều gì vừa chợt thoáng qua, nhưng không thể nào nắm bắt được…

Bây giờ con gái đã cảm thấy se lạnh, khẽ rùng mình. Mưa tháng 10 dù sao cũng buốt. Cô rót cho ba ngụm trà cuối cùng đọng lại trong bình tích mẻ nắp. Không còn phần cho cô. Thật ra mỗi khi run rẩy tí chút, cô thích hớp một ít rượu, ít thôi, chỉ đủ để tạm ấm lòng. Nhưng cô đã hứa với ba là không bao giờ uống rượu một mình. Vả chăng, một tợp rượu sẽ làm cô nhớ đến đậu phọng rang muối.

Bởi vì xưa kia, ba rất thích uống rượu với đậu phọng rang muối.

Sun Yata

You may also like...

Leave a Reply

%d bloggers like this: