Bâng khuâng chiều 30

Gọi điện cho Đức Gà Tồ, nghe cười hề hề mới biết là giờ này hắn vẫn còn ở công trường, và có khả năng là không kịp về thành phố để bâng khuâng chiều 30. “Vả chăng, khu đó đang giải tỏa để làm xa lộ vành đai rồi mà, anh Hai?”

6479915161_8865001d69_z“Bâng khuâng chiều 30” là kịch bản do Đức đặt ra và thực hiện suốt nhiều năm nay, từ thuở ở TPHCM xe đạp còn nhiều hơn xe máy gấp mấy lần. Tôi buộc hắn phải nhìn nhận rằng bây giờ là mùa xuân, vì phía bên kia lề đường Nguyễn Kiệm, tiểu thương và mối lái hối hả giao nhận hàng ngàn giỏ cúc, vạn thọ, mồng gà, mâm xôi …v.v., chưa kể đến lũ lượt khách lựa mua từng cặp chậu, giỏ hoa về chơi Tết. Nhưng Đức vẫn cười hề hề thật đểu mà chẳng trả lời, vì đối với hắn, đơn giản lúc ấy là chiều 30, là cuối năm, và cái “bâng khuâng” kia sẽ vĩnh viễn là một nghi thức không thể thiếu.

“Anh Hai nghĩ coi,” Đức nhấp một ngụm cà phê kho nguội ngắt, “mình quần quật đầu tắt mặt tối suốt cả năm, không có thời gian để mà thở, đến giờ này mình phải làm gì đó để bù trừ chứ?”. Và lý luận bù trừ của hắn là: mọi người cho dù giàu hay nghèo gì thì ngày cuối năm cũng nặng lòng với nghĩa vụ mua sắm, càng gần về chiều 30 lại càng tất bật. Cứ như vậy hàng năm khi xế trưa trưa, khi nắng đã bớt gắt, Đức thả bộ ra ngã ba Chú Ía, kéo cái ghế gỗ không thể nào ọp ẹp hơn của quán cóc bụi đời, tựa lưng vào bức tường loang, thơ thẩn ngắm “ông đi qua bà đi lại, lo toan sắm Tết”.

“Mình nhà nghèo mà lại đơn thân, không có gì để lo cả, hoàn toàn thư thái,” và đó là khoảng thời gian mà Đức cho là chất lượng nhất của năm. Lưng dựa hờ hững vào tường, trên đầu là tán lá trúc xanh xám bụi, xoay xoay trong tay cái xây chừng nhạt thếch, hắn thực hiện nghi thức thường niên. Khi nói mỗi năm xài sang một lần, là hắn nói cái khoảng “bâng khuâng chiều 30” này. Nhìn thiên hạ ngược xuôi vội vã, nắng càng tà họ lại càng dáo dác. Ai cũng bưng bê cầm nắm vật gì đó trên đường về nhà. Chỉ riêng hai gã không chốn để về thì rất nhẩn nha sang trọng.

Mỗi năm, khu dân cư nghèo này chờ Tết để sống được một mùa no đủ. Bà Tám Nhang Đèn bán ba mớ giấy tiền vàng bạc, bao lì xì. Nhiều người nhờ ông Bảy Tửng quét lại tường vôi, còn bà Bảy lại bán mão hết lá của chục cây chuối. Bà đang chăm chỉ hứng thú lột vỏ một trái quýt giập của khách qua đường làm rớt lại. Mùi hương Tết này thật đặc trưng, thanh thanh dìu dịu, thật nồng nàn bâng khuâng. Mà nếu không khéo, sẽ làm ta cay mắt.

Đức Gà Tồ đã đứng lên, lửng thửng bước xàng xê lẩn vào dòng người chấp chới. Tôi chưa kịp hỏi xem đêm ấy hắn sẽ ở đâu, thì đám bụi đường đã che mờ cái lưng áo kaki chằng đụp.

Sun Yata

You may also like...

Leave a Reply

%d bloggers like this: